THỤC QUỐC
Lãnh đạo: Lưu Bị
Quân sư: Gia Cát Lượng, Bàng Thống, Khương Duy
Mưu Thần: Pháp Chính, Tưởng Uyển, Mã Lương, Mã Tốc ...
Ngũ Hổ Tướng : Quan Vũ (Vân Trường) - Trương Phi (Dực Đức) - Triệu Vân (Tử Long) - Mã Siêu (Mạnh Khởi)- Hoàng Trung (Hán Thăng)
Về nước Thục có thể thấy họ tập trung những con người giỏi về mưu lược cũng như võ lực. Gia Cát Lượng(GCL) là 1 nhà *** và quân sự có tấm nhìn và rất giỏi. Chưa kể dưới trướng ông có nhiều tướng tài, nhưng tướng tài nhiều thì thì họ rất kiêu ngạo, điển hình Quan Vũ, chỉ vì quá kiêu ngạo mà mất Kinh Châu - chỉ vi 1 câu nói :"Con ta loài hổ lẽ nào lại lấy loại cẩu chó" - một trong những địa điểm chiến lược để thâu tóm trung nguyên.
Chưa kể nếu Lưu Bị mà là Tào Tháo thì Thục đã thống nhất thiên hạ lâu rồi, Lưu Bị quá từ bi và bạc nhược nên nhiều lúc không bảo ban được 2 em là Quan Vũ và Trương Phi, đôi khi họ không nghe lời GCL. Rồi Bàng Thống chỉ vì kỵ tài GCL mà chết ở đồi Lạc Phượng.(Thực ra Bàng Thống cũng biết hy sinh thân mình để quân Lưu Bị có thể chiếm đc Ích Châu, nhưng thực ra với tài năng 2 người thì việc chiếm Ích Châu không phải là khó, chỉ tội mất thời gian thêm thôi).
Nếu như tướng tài, ai cũng như Triệu Vân (Triệu Tử Long xem), nghe lời quân sư thì có lẽ Thục đã thống nhất từ lâu (Triệu Vân là người sông lâu nhất trong Ngũ Hổ Tướng). Trong Thục mình thích nhất Triệu Vân, đây mới là tướng tài và rất trung thành.(Cũng có người nói Triệu Vân là tướng tiên phong và cũng là người rất tinh quái nên bao giờ cũng có xin đi đầu vì ông biết GCL rất hay dùng kế sách giả thua để kéo địch vào bẫy. Thế nên ông là người sống thọ nhất Ngũ Hổ Tướng)
Theo 1 số sử gia, Trương Phi là người thông minh nhất trong ngũ hổ tướng, ông là người giỏi cầm, kỳ , thi và họa. Nhưng trong truyện Tam Quốc(1 câu truyện giả sử) đã mô tả ông là một người rất dễ nổi nóng, hay làm hỏng việc vì ông thích làm theo ý mình và đăc biệt nhất khoản uống rượu.
NGỤY QUỐC
Lãnh đạo: Tào Tháo
Quân Sư: Quách Gia, Giả Hủ
Mưu Thần : Tuân Du, Tuân Úc
Tướng : Trương Liêu – Hạ Hầu Đôn – Hạ Hầu Uyên – Tử Hoàng – Trương Cáp(Trương Hợp) – Hứa Chử - Điển Vi
Tào Tháo là người cực kỳ thông minh và là người giỏi nhìn người. Ông còn được gọi là Gian hung thời loạn với sự tích thà giết nhầm còn hơn bỏ xót (giết chết cả nhà cậu mình khi ẩn trốn khỏi sự truy sát của Đổng Trác)và rất nổi tiếng với câu nói :”Thà mình phụ người chứ không để người phụ mình”.
Do nhìn người giỏi thế nên Tư Mã Ý mới không được trọng dụng vì Tào Tháo thấy đựoc dã tâm của Tư Mã Ý. Nhưng cuối cùng ông cũng phải dùng Tư Mã Ý vì lúc đó ông không còn có Quân sư giỏi nữa. Vì thứ nhất 2 mưu thần giỏi nhất của ông là Tuân Du và Tuân Úc một mực phản đối ông làm vua cho dù ông là người có công rất lớn cứu mạng Tuân Du. Một việc nữa do phản đối quá gay gắt việc Tào Tháo lên ngôi mà Tào Thào phải ra tay hạ độc.(Tào Tháo đã rất đau lòng vì chuyện này mà sinh ra chứng đau đầu kinh niên)
Thêm nữa Ngụy Quốc diệt vong vì mất nhân tài là con út Tào Thào là Tào Xung(ko nhớ rõ lắm) mặc dù em nó mới 10 tuổi nhưng đã là một nhân tài. Chỉ vì kị tài mà Tào Phi đã giết em để kế thừa ngôi vị của Tào Tháo. Chứ không thì Tào Tháo có thêm 1 cánh tay đắc lực nữa bên cạnh mình.
Cuối cùng như các bạn đã biết Ngụy Quốc rơi vào tay Tư Mã Gia!!!
NGÔ QUỐC
Lãnh đạo: Tôn Quyền
Quân Sư : Chu Du, Lục Tốn
Mưu Thần: Trương Chiêu – Gia Cát Cẩn – Lỗ Túc
Tướng : Cam Ninh – Hoàng Cái – Lữ Mông - Chu Thái – Lăng Thống – Thái Sử Từ
Nói về Ngô Quốc, họ thực sự không nhiều chiến tướng như Ngụy và Thục nhưng họ có đại hình dễ thủ khó công(còn gọi là địa lợi).
Nước Ngô có Tôn Quyền từ bé đã thông minh tuyệt đỉnh và Tôn Sách(Tiểu Bá Vương) một trong những chiến tướng xếp ngang với Ngũ Hổ Tướng nhưng chỉ vì đi săn mà bị ham hại chết.
Chu Du do quá ích kỷ, không muốn ai giỏi hơn mình nên cứ muốn hại GCL, nghĩ ra trăm ngàn kế để giết GCL, nhưng lần nào cũng thất bại. Vì thế ông tức quá mà chết. Trước khi chết ông thốt ra 1 câu “Trời sinh Du, sao còn sinh Lượng”.
Lữ Mông 1 tướng tài, giết được Quan Vũ nhưng vì để giữ thế chân vạc mà bị Tôn Quyền hạ độc.(Ta thương tâm nhất cái chết này, lập công không được thưởng mà còn bị chúa giết, thế mới thấy cái câu Làm bạn với vua như làm bạn với hổ nó chính xác đến mức nào)
Nói chung mỗi nước có một thế mạnh riêng(Ngụy thiên thời, Ngô Địa Lợi, Thục nhân hòa), có những con người với những cá tính khác biệt, thế mới tạo ra bản anh hùng ca Tam Quốc!
NGŨ HỔ TƯỚNG TAM QUỐC
Ngụy Quốc
Trương Liêu - Hứa Chử - Tử Hoảng - Trương Cáp - Hạ Hầu Đôn
Nếu Điển Vi không chết sớm thì có thể thay thế vị trí của của Tử Hoảng, ngoài ra còn có Hạ Hầu Uyên, Bàng Đức, Vu Cấm, Đặng Ngải, Chung Hội, Tào Nhân.
Trong chuyện nói rằng nước Ngụy có đội Hổ Báo Kỵ
là vang danh thiên hạ, giỏi cả cận chién lẫn luân xa chiến. Vì vậy
trong Game các tướng Tào tháo hầu như là kỵ binh và cung binh!
Thục Quốc
Quan Vũ - Trương Phi - Triệu Vân - Mã Siêu - Hoàng Trung
Có thể thấy Ngụy Diên - Nghiêm Nhan - Mã Đại - Quan Bình - Quan Hưng và Trương Bào cũng được liệt vào hàng mãnh tướng nước Thục
Thục
Quốc binh chủng hầu như là bộ binh với kỵ binh với dàn tướng có chỉ số
cao nhưng chỉ có một AOE duy nhất trong tháp thí luyện là Gia Cát Lượng với skill Đông Phong. Cá nhân tôi chỉ tiếc cho Triệu Vân, mang tiếng là tướng VIP lại có 1 skill khá là cùi Đơn Kỵ.
Ngô Quốc
Cam Ninh - Chu Thái - Thái Sử Từ - Lăng Thống - Lữ Mông
Cũng có thể thêm một số mãnh tướng nước Ngô nữa nhé Lăng Tháo - Đinh Phụng - Trình Phổ
Để nói về dàn tướng của Ngô thì họ không đựoc nổi bật như hai nươc Thục và Ngụy. Trong chuyện họ giỏi về mặt thủy chiến, nhưng trong game lại không có binh chủng cho Thủy Chiến. Đâm ra cũng là một phần thiệt thòi cho Đông Ngô. Do vậy mình thấy nhà sản xuất đã cố tinh cho Ngô có 2 tướng cuối khủng là Chu Du - Binh Tiến và Tôn Sách - Chế Bá (2 skill đều đánh AOE) để bớt lại một phần thiệt thòi cho Đông Ngô.
Đọc Tam Quốc Liệt Truyện của Leland :
Đầu tiên là Lưu Bị Thế Gia
Lưu Bị, tên tự Huyền Đức, thường được biết tới với cái tên Lưu Hoàng thúc là người tai to, tay dài thuộc dòng dõi Trung Sơn Tĩnh vương Lưu Thắng, cách 18 đời và nhánh này đã bị mất chức từ đời con Lưu Thắng. Nhà nghèo nên đóng dép dệt chiếu kiếm ăn. Bị bèn nghĩ ra 1 mẹo, lựa lúc ông chú giầu có Lưu Nguyên Khởi đi qua, bèn chỉ cây dâu mà rằng sau này ta làm vua sẽ có cái xe có tán che như cây dâu này. Ông chú sợ bị tru di cả họ, nghĩ có lẽ thằng cháu đói quá hóa điên nên lảm nhảm, từ đó thường tư cấp cho nhà Lưu Bị.
Năm mười lăm tuổi, nhờ có tiền nên mẹ cho Huyền Đức đi học 2 thầy nổi tiếng là Trịnh Huyền và Lư Thực, kết làm bạn học với Công Tôn Toản. Toản học giỏi nên chẳng mấy đã trở thành Thái thú Bắc Bình, còn Huyền Đức học dốt nên đến năm 28 tuổi vẫn chỉ dệt chiếu đóng dép. Huyền Đức kết nghĩa vườn đào với 2 hào kiệt là Quan Vũ và Trương Phi, rồi cùng nhau lập bao chiến công: Đánh giặc khăn vàng, đánh Đổng Trác, đánh Viên Thiệu cứu Công Tôn Toản, đánh cướp cứu Khổng Dung, đánh Tào cứu Đào Khiêm,... toàn việc kinh thiên động địa.
Đào Khiêm lo cho 2 con, giao Từ Châu cho Lưu Bị. Bị biết là khó nên không nhận. Không ngờ dân cả châu lẫn Quan Trương không hiểu chuyện, ép Lưu Bị nhận cho được. Về sau quả nhiên Từ Châu không giữ được, vợ Bị bị hết quân Lã đến quân Tào bắt.
Bị rất nhanh trí. Ăn tiệc với Tào Tháo nghe tiếng sét đánh, Bị sợ rơi cả đũa lẫn thìa, Tháo hỏi thì Bị nói ngày xưa Đức thánh còn sợ sấm dữ gió to, huống chi Bị. Quan, Trương vào hỏi thì Bị bịa ra câu chuyện Tháo khen Bị là anh hùng, làm Quan Trương nghe xong đều phục lăn.
Quan Vũ ở bên Tào Tháo ăn sung mặc sướng, lại vui thú cùng 2 chị dâu, nẩy sinh tâm lí muốn giết Bị ở bên Viên Thiệu, chém chết Nhan Lương, Văn Sú_ 2 vị tướng trọng nghĩa khinh tài không phụ sự gửi gắm của Lưu Bị muốn gọi Vũ về với chủ cũ mà chết oan, để mượn tay Viên Thiệu giết anh mình. Bị giải quyết việc này rất ổn thỏa: Trước thông tin cho 2 bà vợ mình ở Hà Bắc để Vũ không thể giết sứ giả được nữa, sau phái Trần Chấn tới gửi thư để buộc Vũ phải đi, cuối cùng khi gặp Vũ thì "huynh đệ như tay chân, phu thê như áo quần" mà ban 2 chị dâu cho Vũ, làm Vũ sướng quá mà trung thành với Bị cho tới lúc chết!
Lưu Hoàng thúc là người nhân đức:
- Gặp Triệu Vân bên Công Tôn Toản bèn rỏ nước mắt làm Triệu Vân sau này bám theo Hoàng thúc như hình với bóng.
- Gặp Từ Thứ nước mắt tuôn xuống như mưa làm Từ Thứ cả đời không bầy cho Tào Tháo 1 mẹo nào và còn tiến cử Khổng Minh cho.
- Ép hơn mười vạn dân Phàn Thành đi làm lá chắn, khóc ầm lên làm dân chúng cảm động nên cuối cùng không bị quân Tào bắt được.
- Khóc trước mặt Ngô quốc thái nên không bị đao phủ của Chu Du chém chết.
- Khóc trước xe Tôn phu nhân làm phu nhân phản lại anh mình.
- Giẫm chân, khóc ầm lên trước mặt Lỗ Túc nên giữ được Kinh Châu.
- Rơm rớm nước mắt với Trương Tùng nên có được địa đồ trong Thục.
- Gạt nước mắt nói chuyện tâm phúc với Lưu Chương nên vào Thục thuận lợi mà không bị nghi ngờ gì.
- Cầm tay Lưu Chương khóc mà nói bất đắc dĩ mới phải làm điều không nhân nghĩa thế này nên cướp Ích Châu mà không mang tiếng ác.
Cuối đời Hoàng thúc khóc mà bảo Khổng Minh thay con mình làm chủ Thành Đô làm Khổng Minh sợ hết hồn, song Khổng Minh cao tay cũng khóc lại nên chiêu thức của Lưu Hoàng thúc không hiệu quả trong trường hợp này.
CÂU HỎI & TRẢ LỜI
* Kế chân vạc, có phải là của Gia Cát tiên sinh không ạ?
Kế chân vạc thì người đầu tiên đề xuất là Lỗ Túc (đề xuất với Tôn Quyền, với thế lực của Tào Tháo như vậy thì việc giữ vững giang nam của Tôn Quyền là khó có thể lâu dài được. Tuy nhiên ko phải GCL ăn cắp mà là ý tưởng lớn gặp nhau.
Toàn bộ đoạn Tam Phân Sách mà Gia Cát Lượng trình bày với Lưu Bị ở lều cỏ đều là sự thật lịch sử được La Quán Trung "cóp" từ sử sách đem qua nên tạm thời có thể cho là thật. Trước Gia Cát thì có Cam Ninh, Lỗ Túc cũng đề cập đến việc chia 3, nhưng mà chỉ có Gia Cát là cụ thể nhất và thực hiện được sách lược của mình nên ghi công cho ông cũng không sai.
* Nếu Bàng Thống vốn là nhân vật bất tài, La Quán Trung thêm thắt là có dụng ý gì ạ ? Vì xuyên suốt cả tác phẩm, người đọc thấy rõ dụng ý xây dựng nhân vật Khổng Minh là số một thiên hạ, dung mạo lại đẹp đẽ, sao còn đưa ra cặp đôi Ngọa Long Phụng Sồ làm gì cho vất vả người đọc?
Bàng Thống ko bất tài. Ông chỉ ko có tài trị nước an dân nhưng có tài về chiến thuật, binh pháp, cầm quân. Nhưng cái chết của ông có phần lãng nhách (chết vì tên lạc).
Họ La ko chỉ xây dựng Khổng Minh số 1 thiên hạ mà xây dựng các nhân vật đi theo Lưu Bị đều là số 1 cả. Hình ảnh Quan, Trương, Triệu đều là những đỉnh cao của võ thuật (có cảm giác là vô đối nhưng đánh nhau với các tướng đỉnh tòan thấy hòa), nghĩa khí và trung thành. Lưu Bị thì tuyệt nhân, Mã Siêu thì tuyệt đẹp, lại còn khiến Tào Tháo cắt râu chạy trốn nữa chứ...
Để ý là trước khi về với Lưu Bị, các tướng thường có 1 số mưu kế hay nhưng sau phò Lưu thì hình như ngu đi, chả nghĩ được gì.
Dụng ý thấy rõ của La lão là ca ngợi triều đình chính thống (dù nó có ngả nghiêng thì vẫn phải phò họ Lưu) mà chê bai kẻ phản tặc (Tào Tháo). Dù La lão có chê thế chứ chê nữa thì ta vẫn thích Tào Tháo, tài nhìn người của ông trong Tam QUốc ko ai bằng được.
Bàng Thống có thực tài. Trong TQDN có đoạn "Gia Cát Lượng thiệt chiến quần nho" ở Giang Đông, nhưng thật ra, chính Bàng Thống mới là người "thiệt chiến quần nho" khi ông sang Giang Đông. Trong chiến dịch đánh Tây Xuyên, Lưu Bị và Bàng Thống đã hạ Lạc Thành, bắt Trương Nhiệm chứ không cần đến Gia Cát (mặc dù Bàng Thống trúng tên chết).
Cái cách đặt ngoại hiệu, rồi đặt thành cặp, thành "nhóm anh hùng" là một phong cách rất quen thuộc của các truyện anh hùng. Nào là song hùng kỳ hiệp, ngũ hổ tướng, ngũ phụng thư, v.v.
* Tào Tháo là người thế nào ?
Tào Tháo ko những giỏi dùng người mà còn là 1 nhà chiến lược tài ba, có lẽ ở phương Đông cổ kim ko nhiều người được như ông.
1 mình Tào Tháo dẹp yên quần hùng bốn phương (Viên, Lã...), đánh dân du mục Khương phương Bắc, tỏa văn minh đến các xứ Cao Ly, Nhật Bản, khiến cái xã tắc nát toét của nhà Hán thành thái bình, cái công ấy quá lớn.
Cái công của Tào Tháo ko chỉ dừng ở đấy. Binh pháp Tôn Tử xưa nay đã được nhiều nhà chú giải, nhưng bản của Tào Tháo chú được công nhận là đầy đủ và hoàn chỉnh nhất, các bản sau này chủ yếu thêm bớt những cái nhỏ nhặt, phần chính vẫn là lời của Tào Tháo, đến độ người đời sau nhiều lần dẫn lời ông mà ko biết. Nếu gọi là binh pháp Tôn-Tào e cũng ko quá đáng.
Binh uy lẫm liệt, kiếm kích ngời sương,
Chiêng trống vang trời, tinh kỳ rợp đất.
Voi ngựa kín rừng, chiến thuyền đầy bể
Sóng tựa rồng cuộn, đầu non lửa rực.
* Quan Vũ, Trương Phi và Triệu Vân ai giỏi hơn ?
Trong 3 người đó thì Quan Vũ là giỏi nhất, hoặc ít nhất là có uy thế lớn nhất trong các đại tướng nước Thục (chắc kế đến chỉ có Mã Siêu là có cái uy thế này). Trận Phàn Thành mặc dù sử chép là mưa to ngập nước nhưng việc bắt Vu Cấm, chém Bàng Đức khiến Tào Tháo hoảng sợ và toàn bộ Hoa Nam đều chấn động là có thật.
Trương Phi cũng giỏi dùng binh, có sách nói Phi còn giỏi thi họa, trong TQDN Trương Phi cũng là người trọng danh sĩ, hơn hẳn Quan Vũ.
Triệu Vân là tướng uy dũng và cũng có trí tuệ, tuy nhiên không được cầm đại quân bao giờ, thường chỉ làm tiên phong.
1 mình Tào Tháo dẹp yên quần hùng bốn phương (Viên, Lã...), đánh dân du mục Khương phương Bắc, tỏa văn minh đến các xứ Cao Ly, Nhật Bản, khiến cái xã tắc nát toét của nhà Hán thành thái bình, cái công ấy quá lớn.
Cái công của Tào Tháo ko chỉ dừng ở đấy. Binh pháp Tôn Tử xưa nay đã được nhiều nhà chú giải, nhưng bản của Tào Tháo chú được công nhận là đầy đủ và hoàn chỉnh nhất, các bản sau này chủ yếu thêm bớt những cái nhỏ nhặt, phần chính vẫn là lời của Tào Tháo, đến độ người đời sau nhiều lần dẫn lời ông mà ko biết. Nếu gọi là binh pháp Tôn-Tào e cũng ko quá đáng.
Binh uy lẫm liệt, kiếm kích ngời sương,
Chiêng trống vang trời, tinh kỳ rợp đất.
Voi ngựa kín rừng, chiến thuyền đầy bể
Sóng tựa rồng cuộn, đầu non lửa rực.
* Quan Vũ, Trương Phi và Triệu Vân ai giỏi hơn ?
Trong 3 người đó thì Quan Vũ là giỏi nhất, hoặc ít nhất là có uy thế lớn nhất trong các đại tướng nước Thục (chắc kế đến chỉ có Mã Siêu là có cái uy thế này). Trận Phàn Thành mặc dù sử chép là mưa to ngập nước nhưng việc bắt Vu Cấm, chém Bàng Đức khiến Tào Tháo hoảng sợ và toàn bộ Hoa Nam đều chấn động là có thật.
Trương Phi cũng giỏi dùng binh, có sách nói Phi còn giỏi thi họa, trong TQDN Trương Phi cũng là người trọng danh sĩ, hơn hẳn Quan Vũ.
Triệu Vân là tướng uy dũng và cũng có trí tuệ, tuy nhiên không được cầm đại quân bao giờ, thường chỉ làm tiên phong.
*
Ở Quan vân Trường luôn toát lên 1 vẻ thần thánh ko ai sánh bằng, ông là
người hội tụ đủ: nhân nghĩa trí dũng tín lễ, ngay cả cái đức tính kiêu
ngạo của ông cũng giống như 1 người nhà Trời
Bác lấy ở đâu ra là Vũ có nhân, lễ, nghĩa, trí, dũng, tín vậy? Do bác đọc nhận xét của ai à? Sẽ thuyết phục hơn nếu bác có lý lẽ riêng để chứng minh điều đó. Em đưa ra sơ sơ mấy chỗ cho thấy Vũ không hề có các thứ bác nói nhá, hoặc nếu có thì cũng bị lu mờ bởi những thứ bất nhân, bất lễ, bất nghĩa, bất trí, bất tín, bất dũng của chính Vũ:
- Về nhân : chém 6 quan giữ ải vô danh vô tội đang làm nhiệm vụ, ấy là nhân?
- Về lễ : chửi Tôn Quyền là đồ chó lợn, trong khi Tôn Quyền là anh vợ Lưu Bị, thế hóa ra Vũ chửi Lưu Bị là chó lợn, ấy là lễ?
- Về nghĩa : ăn cao lương, mặc áo gấm, tiêu tiền bạc vạn, ở nhà lầu đều do Tháo cấp, lại bỏ Tháo đi kèm theo chém 6 người của Tháo, ấy là nghĩa? Liêu Hóa gia ân cứu giúp 2 chị dâu, xong Vũ coi Hóa là kẻ cướp, ấy là nghĩa?
- Về trí : tự tiện bỏ Kinh Châu đang bị Ngô dòm ngó, đi đường xa đánh Tháo đến nỗi hết đường về, ấy là trí ? Kinh Châu luôn bị Ngô và Ngụy dòm, mà Vũ lại muốn vào Xuyên tỉ thí với Mã Siêu, ấy là trí ? Đối đãi tệ bạc với thủ hạ xong lại cất họ giữ trọng trách để nuôi ong tay áo, ấy là trí ?
- Về dũng : ừ thì có cái bộ dạng cao to đen hôi khiến lắm kẻ tưởng là vũ dũng mà nể. Chứ thực tài trên chiến trường thì đã bao giờ tỏ ra dũng. Nếu có dũng sao không ra trận đàng hoàng mà toàn chém trộm kẻ thất thế ?
- Về tín : bất nghĩa như ở trên đã nói, thì sao còn có tín ?
ok luôn nếu huynh đài có nhời tui cũng xin chỉ rõ :
- Về tín : trung thần chỉ thờ 1 chủ, dù ăn lộc của tào tháo nhưng vẫn ko quen người cũ là Lưu hoàng thúc, tào tháo ban áo mới cũng mặc vào trong áo của Lưu bị ban
- Về lễ : thắp đuốc cả đêm đứng canh cho 2 chị dâu ngủ mặc dù tào tháo cố ý sắp xếp ở chung 1 nhà để làm loạn lễ nghĩa, khi đi đã treo ấn gói vàng đàng hoàng ko mang theo thứ gì. giặc là giặc, gia đình là gia đình, ko thể vì Lb lấy em TQ mà ko phải là giặc
- Về trí : dâng nước ngập 7 đạo quân của Vu Cấm, 1 mình 1 đao tới hội vừa làm quân ngô ko thể làm gì mà phải nể mình. còn việc mất kinh châu và solo với mã siêu là do tính kiêu ngạo của ông
- Về dũng : cái này ko ai có thể phủ nhận đc, chém lén hồi nào? nên nhớ 1 khi đã ra trận thì ko có gì là ko thể. lấy đầu hoa hùng, chém nhan lương văn sú...
- Về nghĩa : đc ăn nhờ bổng lộc tào tháo, khi nghe lệnh khổng minh chặn ở Hoa dung đã tha cho tào tháo. đó gọi là bất nghĩa à ? việc liêu hóa giúp đỡ 2 phu nhân Qv chưa rõ tường tận.
- Về nhân : nếu như bạn nói, giết 6 tướng vô tội ư ? bạn đọc lại tam quốc nhé, xem QV chủ động hay đã bị kẻ khác chủ động hãm hại.
P/S: bạn nghĩ dân buôn bán Trung Quốc mà kể cả dân mình họ thờ QV để chơi à? chính vì cái chữ tín của ông đấy bạn ạ
Bác lấy ở đâu ra là Vũ có nhân, lễ, nghĩa, trí, dũng, tín vậy? Do bác đọc nhận xét của ai à? Sẽ thuyết phục hơn nếu bác có lý lẽ riêng để chứng minh điều đó. Em đưa ra sơ sơ mấy chỗ cho thấy Vũ không hề có các thứ bác nói nhá, hoặc nếu có thì cũng bị lu mờ bởi những thứ bất nhân, bất lễ, bất nghĩa, bất trí, bất tín, bất dũng của chính Vũ:
- Về nhân : chém 6 quan giữ ải vô danh vô tội đang làm nhiệm vụ, ấy là nhân?
- Về lễ : chửi Tôn Quyền là đồ chó lợn, trong khi Tôn Quyền là anh vợ Lưu Bị, thế hóa ra Vũ chửi Lưu Bị là chó lợn, ấy là lễ?
- Về nghĩa : ăn cao lương, mặc áo gấm, tiêu tiền bạc vạn, ở nhà lầu đều do Tháo cấp, lại bỏ Tháo đi kèm theo chém 6 người của Tháo, ấy là nghĩa? Liêu Hóa gia ân cứu giúp 2 chị dâu, xong Vũ coi Hóa là kẻ cướp, ấy là nghĩa?
- Về trí : tự tiện bỏ Kinh Châu đang bị Ngô dòm ngó, đi đường xa đánh Tháo đến nỗi hết đường về, ấy là trí ? Kinh Châu luôn bị Ngô và Ngụy dòm, mà Vũ lại muốn vào Xuyên tỉ thí với Mã Siêu, ấy là trí ? Đối đãi tệ bạc với thủ hạ xong lại cất họ giữ trọng trách để nuôi ong tay áo, ấy là trí ?
- Về dũng : ừ thì có cái bộ dạng cao to đen hôi khiến lắm kẻ tưởng là vũ dũng mà nể. Chứ thực tài trên chiến trường thì đã bao giờ tỏ ra dũng. Nếu có dũng sao không ra trận đàng hoàng mà toàn chém trộm kẻ thất thế ?
- Về tín : bất nghĩa như ở trên đã nói, thì sao còn có tín ?
ok luôn nếu huynh đài có nhời tui cũng xin chỉ rõ :
- Về tín : trung thần chỉ thờ 1 chủ, dù ăn lộc của tào tháo nhưng vẫn ko quen người cũ là Lưu hoàng thúc, tào tháo ban áo mới cũng mặc vào trong áo của Lưu bị ban
- Về lễ : thắp đuốc cả đêm đứng canh cho 2 chị dâu ngủ mặc dù tào tháo cố ý sắp xếp ở chung 1 nhà để làm loạn lễ nghĩa, khi đi đã treo ấn gói vàng đàng hoàng ko mang theo thứ gì. giặc là giặc, gia đình là gia đình, ko thể vì Lb lấy em TQ mà ko phải là giặc
- Về trí : dâng nước ngập 7 đạo quân của Vu Cấm, 1 mình 1 đao tới hội vừa làm quân ngô ko thể làm gì mà phải nể mình. còn việc mất kinh châu và solo với mã siêu là do tính kiêu ngạo của ông
- Về dũng : cái này ko ai có thể phủ nhận đc, chém lén hồi nào? nên nhớ 1 khi đã ra trận thì ko có gì là ko thể. lấy đầu hoa hùng, chém nhan lương văn sú...
- Về nghĩa : đc ăn nhờ bổng lộc tào tháo, khi nghe lệnh khổng minh chặn ở Hoa dung đã tha cho tào tháo. đó gọi là bất nghĩa à ? việc liêu hóa giúp đỡ 2 phu nhân Qv chưa rõ tường tận.
- Về nhân : nếu như bạn nói, giết 6 tướng vô tội ư ? bạn đọc lại tam quốc nhé, xem QV chủ động hay đã bị kẻ khác chủ động hãm hại.
P/S: bạn nghĩ dân buôn bán Trung Quốc mà kể cả dân mình họ thờ QV để chơi à? chính vì cái chữ tín của ông đấy bạn ạ
Trích:
|
ok luôn nếu huynh đài có nhời tui cũng xin chỉ rõ:
-về tín: trung thần chỉ thờ 1 chủ, dù ăn lộc của tào tháo nhưng vẫn ko quen người cũ là Lưu hoàng thúc -về lễ: thắp đuốc đứng canh cho 2 chị dâu ngủ mặc dù tào tháo cố ý sắp xếp ở chung 1 nhà để làm loạn lễ nghĩa, khi đi đã treo ấn gói vàng đàng hoàng ko mang theo thứ gì -về trí: dâng nước ngập 7 đạo quân của Vu Cấm -về dũng: ái này ko ai có thể pủ nhận đc, chém én hồiào? nên nhớ 1 khj đã ra trận thì ko có gì là ko thể -về nghĩa: đc ăn nhờ bổng lộc tào tháo, khi nghe lệnh khổng minh chặn ở Hoa dung đã tha cho tào tháo. đó gọi là bất nghĩa à? -về nhân: nếu như bạn nói, giết 6 tướng vô tội ư? bạn đọc lại tam quốc nhé, xem QV chủ động hay đã bị kẻ khác chủ động hãm hại. |
Trích:
| -về tín: trung thần chỉ thờ 1 chủ, dù ăn lộc của tào tháo nhưng vẫn ko quen người cũ là Lưu hoàng thúc |
Mà vì Vũ bất tài, biết rằng ở lâu với Tháo mãi sẽ lộ ra nên phải tự chuồn trước đi, đất trời Trung Hoa tuy rộng nhưng ngoài Bị ra có ai dung được Vũ đâu mà chả về với Bị ?
Trích:
| - về lễ: thắp đuốc đứng canh cho 2 chị dâu ngủ mặc dù tào tháo cố ý sắp xếp ở chung 1 nhà để làm loạn lễ nghĩa, khi đi đã treo ấn gói vàng đàng hoàng ko mang theo thứ gì |
Trích:
| - về trí : dâng nước ngập 7 đạo quân của Vu Cấm |
Trích:
| - về dũng: cái này ko ai có thể phủ nhận đc, chém lén hồi nào? nên nhớ 1 khi đã ra trận thì ko có gì là ko thể |
Trích:
| - về nghĩa : được ăn nhờ bổng lộc tào tháo, khi nghe lệnh khổng minh chặn ở Hoa dung đã tha cho tào tháo. đó gọi là bất nghĩa à? |
Trích:
| - về nhân: nếu như bạn nói, giết 6 tướng vô tội ư ? bạn đọc lại tam quốc nhé, xem QV chủ động hay đã bị kẻ khác chủ động hãm hại. |
thế bạn lại nhầm
trung thần chỉ thờ 1 chủ, bạn ko thấy QV đã có ý định đánh xuống đó à?
Trương liêu lên tìm lời lẽ khuyên can chỉ ra cho QV rằng nếu chết trong
tình cảnh đó sẽ phạm 3 tội. QV đã kết nghĩa anh em, thề cũng sống chết. hưng chấn nhà Hán, nay lại chịu chết như thế ko phải là quá phí phạm sao / sẽ ăn nói sao với anh em ? ra hàng chỉ là bất đắc dĩ tìm cách về với Lưu bị mà thôi. đó ko phải lươn lẹo mà là biết nghĩ. bạn bảo ở lâu với tháo lộ cái gì ? giả như LB chết thì Vũ cũng sẽ chết theo mà thôi. lươn lẹo xảo trá thì có liên quan gì đến tín hả bạn???
-lễ : cái này hoàn toàn do bạn suy diễn. QV sẵn sàng đứng cả đêm cầm đuốc canh cho 2 chị chứ ko xin Tháo cho ở chỗ khác
còn bạn nói vũ sợ tháo ko dung đem giết thì việc gì phải đặt ra 3 điều kiện? có thể chết ngay lúc đó
nói thì nên nghĩ bạn ạ- trí : 1 phút khôn lóe sáng mà diệt đc cả đạo quân trong chiến đấu thì tôi nghĩ bạn cũng muốn như thế lắm
thử hỏi trong tam quốc ai sánh đc với gia cát, tư mã ý, bàng thống...hay ai cũng bị coi là ngu cả? 
- dũng : cậu phủ nhận, vài ông nữa phủ nhận nhưng tôi và rất nhiều người nữa công nhận. cả xã hội công nhận phong ông làm Quan Công, làm thánh. tôi phong cậu làm thánh nhé

- nghĩa : tôi nói thật, đoạn này bạn nói đc như này thì tôi cũng chịu bạn. lúc đó quân tào đã mệt mỏi. quân sĩ rơm rớm nc mắt, QV tha ko cho ăn hành thì thôi lại còn đòi bật tôm à

- nhân : cậu hiểu như nào về nhân? chiến tranh biết bao ngưởi đã đổ máu, những người vì công lý giết người cũng cho là bất nhân ? vậy ai cũng bất nhân cả
Hê hê phải chăng bác cho rằng cứ được nhiều người phong thành thánh thì là thánh? Cũng như chính câu sau bác tự cắn lại mình này:
Câu đầu:
Trích:
| cậu phủ nhận, vài ông nữa phủ nhận nhưng tôi và rất nhiều người nữa công nhận. cả xã hội công nhận phong ông làm Quan Công, làm thánh. |
Trích:
| tôi phong cậu làm thánh nhé |
Thế thì ai phong thánh cho Quan Vũ cũng có gì là ghê gớm?Mà lại phải hỏi bác ạ: Bác có biết vì sao mà người ta thờ Quan Vũ không? Mời bác đọc qua bài này cho mở rộng tầm mắt, không lại cứ thấy số đông thờ Vũ là lại hùa theo. Chắc sau này đa số người ta xét lại hết về Vũ là người xoàng bất trí, bác cũng quay sang chửi Vũ theo phong trào.
việc thờ Quan Vũ bắt đầu từ thời nhà Thanh - 1 ý kiến được nhiều người công nhận -.khi ấy phong trào "Phản Thanh Phục Minh " lên cao trào. các nhân sĩ trong phong trào này, muốn lấy 1 hình tượng để thờ.là kim chỉ nam cho các hoạt động của nhóm. tìm đi tìm lại, họ quyết định thờ ông Quan Vũ.
bởi ông có 1 đặc điểm chung với Thiên Địa Hội (lấy tạm thế - vì quen thuộc) ấy là cùng chiến đầu bảo vệ và khôi phục nhà Hán (người TQ tự nhận mình là con cháu nhà Hán - Nam Tử Hán Đại Trượng Phu là hàm ý này). hơn nữa, đám người Thiên Địa Hội đều phần lớn xuất thân từ đám lục lâm thảo khấu. nên rất thần tượng Quan Vũ (kiêu ngạo, sống tình nghĩa, xả thân vì huynh đệ, tài năng....)
nên bác thấy, bên Hồng Kông thờ QV rất nhiều, phần đông là thuộc giới anh chị. đc coi đây là tàn dư của Thiên Địa Hội (xưa phong trào Phản Thanh Phục Minh phát triển rất mạnh bên Hồng Kông, dưới trướng của Trịnh Thành Công - ông này chống lại nhà Thanh, chiếm đóng vùng Hồng Kông 1 quãng thời gian khá dài)
Vũ được đám lục lâm thảo khấu thờ, bản chất Vũ cũng vốn là phường giang hồ, trách gì chả được chúng phong thánh.
Trích:
| - lễ : cái này hoàn toàn do bạn suy diễn. QV sẵn sàng đứng cả đêm cầm đuốc canh cho 2 chị chứ ko xin Tháo cho ở chỗ khác còn bạn nói vũ sợ tháo ko dung đem giết thì việc gì phải đặt ra 3 điều kiện? có thể chết ngay lúc đó nói thì nên nghĩ bạn ạ |
Còn câu sau, em thật không hiểu bác nói cái gì. Mà không hiểu nổi lời của bác thì có thể suy theo hai hướng một là bác nói quá cao siêu vượt khỏi trí tuệ của người thường, hai là hướng ngược lại. Ít người hiểu nổi một bậc đại trí và cũng ít người hiểu nổi người điên. Thôi cứ coi bác là bậc đại trí để em còn trả lời tiếp mấy câu sau:
Trích:
| - trí: 1 phút khôn lóe sáng mà diệt đc cả đạo quân trong chiến đấu thì tôi nghĩ bạn cũng muốn như thế lắm thử hỏi trong tam quốc ai sánh đc với gia cát, tư mã ý, bàng thống...hay ai cũng bị coi là ngu cả? |
Trích:
| - nghĩa : tôi nói thật, đoạn này bạn nói đc như này thì tôi cũng chịu bạn. lúc đó quân tào đã mệt mỏi. quân sĩ rơm rớm nước mắt, QV tha ko cho ăn hành thì thôi lại còn đòi bật tôm à |
Trích:
| - nhân : cậu hiểu như nào về nhân? chiến tranh biết bao ngưởi đã đổ máu, những người vì công lý giết người cũng cho là bất nhân ? vậy ai cũng bất nhân cả |
Nghi án về chữ lễ.(Nghi án thôi)
Bản chất Vũ ghen tức với Phi còn lộ ra khi Phi để làm mất Từ Châu. Trong khi Lưu Bị không hề trách gì Phi thì Vũ mở mồm ra là hỏi:
- Hai chị đâu (2 phu nhân là vợ của Bị, Bị không hỏi can cớ gì Vũ hỏi Không quan tâm gì đến người anh em kết nghĩa trương phi cả)
Sau đó Vũ giở trò kích bác để Phi rút gươm ra tự tử.
Và nghi án Vũ lòng thòng với 2 chị dâu càng được chứng minh khi Tào Tháo đã xếp cho Vũ cùng phòng với 2 chị dâu. Tháo lúc này muốn giữ Vũ lại nên muốn hợp thức hóa quan hệ cho Vũ và 2 vị Tôn, My phu nhân.
Tháo vốn muốn chiêu mộ hiền tài, tìm mọi cách lấy lòng vũ (tặng ngựa, dâng vàng đủ các thế loại). Phải chăng Vũ có hành động gì thì Tháo mới lấy lòng bằng cách xếp chung phòng với 2 chị.

Còn chờ són đế vào giải thích kĩ hơn vụ chém Trình Viễn Chí.
Nhưng mình cũng gợi ý cho những ai chưa hiểu: Tại sao dũng tướng như Trình Viễn Chí lại đột nhiên hoảng sợ. Phải chăng là bất ngờ
Trích:
|
- nhân:
cậu hiểu như nào về nhân? chiến tranh biết bao người đã đổ máu, những
người vì công lý giết người cũng cho là bất nhân ? vậy ai cũng bất nhân
cả
|
Đã lập quân lịnh, cam kết giết Tháo, thế mà còn vác xác về tay không, ấy gọi là "tín" đấy

Tháo chèn ép Hán đế, ai cũng (giả bộ) căm tức. Ấy mà Vũ nhát gan để Tháo ung dung về nhà nghĩ khỏe, ấy gọi là "trung" đấy.
Vũ "hàng Hán không hàng Tào", ấy gọi là "trí" đấy. Bậc đại trí thót ra được câu nói dở hơi này kể cũng xếp vào bậc kỳ tài

Vũ đang đêm bỏ chạy, bị 1 tên tướng còm dẫn theo 500 quân phục bắt, chả dãy dụa nổi 1 cái, ấy gọi là "dũng" đấy.
(Mà sao Đông Ngô biết tài Vũ thế nhỉ, không phái Từ Thịnh, Chu Thái, Thái Sử Từ .v.v... đón bắt Vũ mà chọn ngay 1 anh tiểu tốt
) To Long Thieu Gia:
- Ba điều mà Vũ đặt ra là ý của Tháo đó chứ, do Tháo chỉ điểm cho Liêu tướng quân mớm cung (kể ra ba tội nếu Vũ liều mạng từ đó Vũ mới đặt ra ba điều kiện đó). Vũ làm gì nghĩ được đến các điều kiện đó.
- Tháo thoát ở Hoa Dung là do ý của Bị và Khổng Minh. Nói tóm lại là Tháo sống sót sau trận Xích Bích là do ý của Bị, Lượng, Quyền, Du. Chứ thất phu Quan Vũ làm được gì. Còn lý do mà Vũ được phục chờ ở Hoa Dung thì có thể là do Bị muốn tăng thêm cái tiếng "NGHĨA" cho Vũ, hoặc cũng có khi là kế mượn đao giết người của Bị mà thôi.
- Mấy tên tướng mà Vũ chém được đều là hạng chuột nhắt, mấy lần Vũ đấu với Bố, Liêu, Hoảng, Hoàng Trung... có đánh được đâu. Đến cả tên Bàng Đức vô danh cũng khiến Vũ sém chết. Đức sau này bại là do bất đồng với Cấm nên Vũ mới lại thừa cơ hội mà thôi. Mà biết đâu được đó là kế thí chốt (Đức, Cấm) bắt xe (đoạt Kinh Châu) của Tháo, Quyền thì sao???
ái chà Quan Vũ giỏi đến mức Long Thiếu Gia phải ca ngợi hắn sao xin đại ca Long dừng lại để em phân tích Quan Vũ, nếu đại ca không thấy đúng thì sửa giùm em nhé!
Trí
khi Tôn Quyền chiếm được 1 nửa Kinh Châu, Lưu Bị phải giảng hòa rồi Tôn Quyền muốn củng tình thân với Lưu Bị, bèn sai sứ giả đến xin cầu hôn con gái Quan Vũ cho con trai mình. Tuy nhiên, Quan Vũ không nhận thức được tầm quan trọng của liên minh Tôn – Lưu như Gia Cát Lượng từng nhấn mạnh, không những ông từ chối mà còn nhục mạ Tôn Quyền. Ông quát vào mặt sứ giả Đông Ngô:
Con gái ta như loài hổ, lại thèm gả cho loài chó à!
đấy là mưu trí của Quan Vũ sao, nhờ mưu trí truyệt vời của Quan Vũ nên Tôn-Lưu không còn hòa khí đánh nhau cuối cùng Kinh Châu cũng mất ấy là trí sao
Khi Lưu Bị thu phục được Mã Siêu,Vũ nghe thấy Mã Siêu cũng hạng võ như Lữ Bố tự cao tự đại dám tranh hơn ta về sức mạnh à nên muốn vào Tây Xuyên để đấu với mã Siêu nhờ Khổng Minh ngăn mới không vào được, nếu Quan Vũ vào Xuyên sao sẽ có 2 câu trả lời
1: Vũ và Siêu đều giỏi võ nếu đấu thì sẽ chết 1 trong 2 người như vậy Lưu Bị mất 1 dũng tướng
2: Kinh Châu có nguy cơ bị rơi vào tay Ngụy hoặc Ngô
Đề nghị mọi người tuân thủ quy định của sontet nào, mỗi người đều có ưu điểm và khuyết điểm, một bên thì lôi ra toàn chuyện xấu, bên kia hót toàn chuyện tốt, thế thì có nói đến già cũng chả giải quyết vấn đề gì. Chi bằng mổ xẻ từng tình tiết, sau đó đánh giá tổng thể công, tội, tài năng mới khách quan được. Và đề nghị, với mỗi tình tiết khi đi đến kết luận chung, són đế sẽ có trách nhiệm update lên #1 để làm cơ sở tranh luận cho những tình tiết sau, cũng để không phải nói đi nói lại như cái topic Hán thọ đình hầu lần trước
.
Trích:
|
ái
chà Quan Vũ giỏi đến mức Long Thiếu Gia phải ca ngợi hắn sao xin đại ca
Long dừng lại để em phân tích Quan Vũ ,nếu đại ca không thấy đúng thì
sửa giùm em nhé!
Trí khi Tôn Quyền chiếm được 1 nửa Kinh Châu,Lưu Bị phải giảng hòa rồi Tôn Quyền muốn củng tình thân với Lưu Bị, bèn sai sứ giả đến xin cầu hôn con gái Quan Vũ cho con trai mình. Tuy nhiên, Quan Vũ không nhận thức được tầm quan trọng của liên minh Tôn – Lưu như Gia Cát Lượng từng nhấn mạnh, không những ông từ chối mà còn nhục mạ Tôn Quyền. Ông quát vào mặt sứ giả Đông Ngô: Con gái ta như loài hổ, lại thèm gả cho loài chó à! đấy là mưu trí của Quan Vũ sao nhờ mưu trí truyệt vời của Quan Vũ nên Tôn-Lưu không còn hòa khí đánh nhau cuối cùng Kinh Châu cũng mất ấy là trí sao |
Vũ vốn nhiều lần tìm cách chửi xéo Lưu Bị .
May quá hôm đấy có cơ hội . Vũ tung ra ngay.
Tôn quyền là chó -> em tôn quyền là chó.
Bị lấy em Tôn quyền -> Bị lấy chó.
Một mũi tên bắn được nhiều con chim.
Một lần khác Vũ cũng tìm cách chửi xéo Bị :
Đó là chửi Lưu Phong là khỏa trùng ( con tò vò)
Mà Bị là ai, Bị là bố (nuôi) Lưu Phong. Khác gì bảo Bị là loài tò vò.
Trích:
| Khi
Lưu Bị thu phục được Mã Siêu,Vũ nghe thấy Mã Siêu cũng hạng võ như Lữ
Bố tự cao tự đại dám tranh hơn ta về sức mạnh à nên muốn vào Tây Xuyên
để đấu với Mã Siêu nhờ Khổng Minh ngăn mới không vào được ,nếu Quan Vũ
vào Xuyên sao sẽ có 2 câu trả lời 1:Vũ và Siêu đều giỏi võ nếu đấu thì sẽ chết 1 trong 2 người như vậy Lưu Bị mất 1 dũng tướng 2:Kinh Châu có nguy cơ bị rơi vào tay Ngụy hoặc Ngô |
Vũ đánh không lại thủ hạ của Siêu là Bàng Đức. Bị đánh cho tý chết. Tuổi gì đòi đánh với Siêu.
Nên việc Vũ rời Kinh Châu là không có thật.
Trích:
|
Để tớ phân tích lại câu nói của bác nhé. Bác nói
Trích:
|
Thôi
dùng câu của Hàn Tín luận với Lưu Bang để chỉ rõ hơn cho NhA_Dien rõ
nhá. Mong NHA_DIEN đừng bảo là : Lưu Bang cầm cả quân đội trung quốc nên
là tướng giỏi hơn Hàn Tín. 

Trích:
Lúc thung dung nói chuyện với Hàn Tín về tài năng của các tướng, xem tài năng họ như thế nào, Lưu Bang hỏi ông:
Như ta thì có thể cầm được bao nhiêu quân?
Hàn Tín nói:
Bệ hạ chẳng qua chỉ cầm được mười vạn.
Lưu Bang lại hỏi:
Thế còn nhà ngươi thì cầm được bao nhiêu?
Hán Tín trả lời:
Thần thì càng nhiều càng tốt.
Lưu Bang cười nói:
Càng nhiều càng tốt thì sao lại bị ta bắt?
Hán Tín đáp:
Bệ hạ không có tài cầm quân, nhưng có tài cầm tướng, vì vậy cho nên Tín mới bị bệ hạ bắt.
Như ta thì có thể cầm được bao nhiêu quân?
Hàn Tín nói:
Bệ hạ chẳng qua chỉ cầm được mười vạn.
Lưu Bang lại hỏi:
Thế còn nhà ngươi thì cầm được bao nhiêu?
Hán Tín trả lời:
Thần thì càng nhiều càng tốt.
Lưu Bang cười nói:
Càng nhiều càng tốt thì sao lại bị ta bắt?
Hán Tín đáp:
Bệ hạ không có tài cầm quân, nhưng có tài cầm tướng, vì vậy cho nên Tín mới bị bệ hạ bắt.
Liên Hệ
+ E : ktshuynhngocminh@gmail.com

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét