logo

Tam Quốc Chí - Quan Vũ


Quan Vũ liệt truyện


Quan Vũ tên tự Trương Sinh, sau vì giết người lẩn trốn pháp luật 6 năm mà đổi ra thành Vân Trường. Vì muốn chạy tội nên muốn đi lính, may gặp được Lưu Hoàng thúc không chấp nê quá khứ tội phạm của Quan Vũ mà cho sung quân. Sau một hồi chém giết những người dân vô tội trong khởi nghĩa Hoàng Cân, Vũ từ tên tội tay trắng phạm nghiễm nhiên trở thành vệ sĩ cho quan huyện An Hỷ Lưu Bị, có nhà cao cửa rộng, ăn ngon mặc đẹp mà cũng xóa sạch quá khứ tội lỗi.

Sau Vũ theo Bị, Phi gia nhập nhóm phản loạn của Viên Thiệu để kiếm chút cơm, chống lại triều đình. Vũ chém trộm chết danh tướng Hoa Hùng, sau đó cùng 2 anh em Phi, Bị chơi trò 3 đánh 1 với danh tướng Lã Bố của triều đình, làm Đổng công vì sự an toàn của nhà vua phải di chuyển kinh đô từ Lạc Dương sang Trường An, gây ra cảnh dân li tán, Lạc Dương bị đốt phá thành đồng không mông quạnh. Công của Vũ trong chuyện này không nhỏ!

Vũ vốn kiêu ngạo, vô mưu, được giao cho giữ thành Hạ Bì kiên cố cùng 2 chị dâu để đợi tiếp viện quân từ Viên Thiệu, đến Tuân Úc, Quách Gia cũng không nghĩ được kế phá, nào ngờ Trình Dục thi hành 1 kế nhỏ, cho quân ra chửi bới bậy bạ, Vũ quên hết cả trời đất lao ra đánh nhau, kết quả thành mất, thân thì bị bắt đành "hàng Hán chứ không hàng Tào", đến Tháo vốn gian hùng cũng phải phì cười "ta là tướng nhà Hán, Hán tức là ta", kế hoạch mượn quân Viên Thiệu giải vây của Lưu Bị phá sản.

Vũ tính vốn độc ác, thích giết người thành thói. Tào thừa tướng đối xử với Vũ tử tế, Vũ lén bỏ trốn, khi đi qua các cửa ải Vũ xuống tay giết hết những quan văn được sai trấn thủ ải đó chỉ vì họ làm tốt nhiệm vụ của mình, đời sau tự hào là qua 5 ải chém 6 tướng.

Nhan Lương, Văn Sú là danh tướng Hà Bắc, vốn kính trọng 3 anh em Lưu Quan Trương nổi danh chém Hoa Hùng, đuổi Lã Bố nên rất mến tài, sau khi được Lưu Bị thì chỉ mong được nốt Quan Trương, đứng trước trận tiền Lương thấy mặt Vũ mừng quá vừa định hỏi Vũ có phải em Lưu Bị đang ở bên Viên Thiệu không thì Vũ cho 1 đao chết tốt.

Văn Sú rất đau lòng, song vì nghĩa với Lưu Bị nên vẫn muốn Vũ về với Bị sum họp, bèn quyết tâm ra trước trận để tìm gọi Vũ sang, chứ Văn Sú có tài bắn tên tuyệt nghệ, cho Vũ 1 tên lìa đời thì không khó, can gì phải đánh nhau? Vũ đánh với Sú được vài hiệp, Sú giả thua bỏ chạy, vừa chạy vừa nhắn nhủ với Vũ không nên quên ơn chủ cũ mà mau sang đầu Viên Thiệu cho mau. Nào ngờ Vũ đang hám lập công, sấn lên cho Sú 1 đao rồi đời.

Về sau Lưu Tích Cung Đô may nhờ biết Vũ hám công, hăng máu lập công lên sẽ không để ý gì xung quanh nên vội nhường luôn Nhữ Nam cho Vũ rồi chạy cho mau nên toàn mạng, thật là mưu trí.

Vũ tuy vô mưu nhưng rất khoái nghe nịnh, nên bị Gia Cát Lượng xoay như chong chóng. Đánh thì không lại 1 tên lính già là Hoàng Trung, chiếm thì không nổi 1 cái huyện nhỏ là ***, song công lao thì muốn xếp đầu Ngũ hổ tướng của Thục. Tới khi Lượng nịnh cho vài câu thì sướng, Lượng xui đem quân lên phía bắc đánh Phàn Thành bèn hăm hở đem quân đi, có biết đâu đó là mẹo của Lượng để Vũ 1 đi không trở lại.

Công của Vũ cho tới khi có Ngũ hổ tướng là không kể xiết: Thả Tào Tháo ở Hoa Dung, ngồi khểnh ở Kinh Châu đợi tin thắng trận báo về, ăn cắp Tương Dương của đồng minh Tôn Quyền, chửi Tôn Quyền là ***dẫn tới đồng minh trở mặt, đánh đập Mi Phương Phó Sĩ Nhân rồi cho giữ 2 vị trí quan trọng tại Kinh Châu...

Cuối cùng Vũ anh dũng 1 đời chết về tay 1 tay Mã Trung vô danh, Quyền lôi về thu phục để làm nhục, kết quả thành con ma không đầu đi giết người, dọa dân đến nỗi nhân dân phải lập đền thờ, sư Phổ Tĩnh hết lời khuyên Vũ mới chịu yên.

Lời bình Quan Vũ liệt truyện (longspear):

Ra trận thì rút về sau, nhận công thì xông lên trước.Quyền lợi phải nhiều nhưng làm thì chẳng được bao nhiêu. Quan Vũ là một người như thế.

Khổng Tử có câu trước phải chính danh. Danh có chính thì ngôn mới thuận, ngôn có thuận thì việc mới thành, việc có thành thì công mới toại. Đại trượng phu ở đời thì làm gì cũng phải quang minh lỗi lạc, tên tuổi rõ ràng.

Quan Vũ mới xuất hiện thì đã toát lên một vẻ rất mờ ám.Quá khứ của Lưu Bị là người lương thiện dệt chiếu bán dép, Trương Phi thì là người anh đồ tể bán thịt lợn còn Quan Vũ thì chúng ta hoàn toàn không biết.Tên thì đổi từ Trường Sinh ra thành Vân Trường. Giết người sợ tội bỏ trốn. Rồi đi đăng lính để xóa án tích.

Có lẽ dưới trướng của Lưu Bị thì về độ khôn vặt Vũ chỉ kém Gia Cát Lượng.

Khi Bị long đong lận đận chạy về bên Viên Thiệu với hư danh là tả tướng quân, Phi trốn vào núi làm thằng sơn tặc thì Vũ đàng hoàng là Hán Thọ đình Hầu bên Tào Tháo. Khi Bị chạy có cờ ở Đương Dương Trường Bản, lạc vợ lạc con, các tướng khác người bị thương, kẻ bị chết thì Vũ cùng Lượng đã tếch trước khỏi chiến trường bằng cách sang Giang Hạ mượn quân. Khi mọi người xông pha nơi hòn tên mũi đạn đề bình Ích Châu, lấy Hán Trung thì Vũ nằm khểnh ở Kinh Châu uống rượu hưởng lạc, nhàn rỗi đến mức có thì gian định vào Xuyên để thi võ với Mã Siêu.


Vũ thì nhiệm vụ nào cũng vượt qua, khó khăn nào cũng hoàn thành, giao Hạ Bì mất Hạ Bì, giao Kinh Châu mất Kinh Châu, giao bắt Tào Tháo thì thả Tào Tháo . Đánh *** gặp Hoàng Trung. Vây Tương Dương ăn tên của Bàng Đức.

Thành tích thì thế nhưng lúc luận công lao thì Vũ luôn phải là to nhất. Ngay cả khi to nhất rồi Vũ vẫn còn chưa thỏa mãn mà hoạnh họe sinh sự.

Người ta nói 1 núi không thể có 2 hổ. Một chúa không thể có 2 ông khôn vặt cùng thờ.

Cuối cùng: Vũ đã bị mắc mẹo của Gia Cát tiên sinh mà tự đâm đầu vào chỗ chết. Đầu Ngụy mình ngô, thân ở ThụcThật đáng tiếc lắm thay.


Liên Hệ



E    : ktshuynhngocminh@gmail.com




 Cám Ơn Các Bạn Đã Xem, Mời Các Bạn Xem Thêm Các Bài Viết Khác Bên Dưới


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét